Mục lục bài họcĐang ở d08-b2
Globalisation and multinational business
What drives globalisation
Falling transport and communication costs, trade liberalisation, containerisation, and the growth of middle-class demand in emerging economies. The result is that a business now competes with firms it has never seen and can source from anywhere.
Ways of entering a foreign market
Exporting is lowest risk and lowest control. Licensing and franchising use local knowledge and capital but risk quality and brand damage. A joint venture shares cost and local expertise but creates conflicts over control and profits. A wholly owned subsidiary gives full control at the highest cost and risk. The right choice depends on how much control the business needs and how much risk it can carry — that is the framework the question wants.
Why firms go multinational
To reach new markets when the home market is saturated, to reduce production costs, to get closer to raw materials or customers, to avoid tariffs by producing inside the trade bloc, and to spread risk across economies.
The effect on host countries — both sides
Benefits: employment, training and skills transfer, tax revenue, technology, and demand for local suppliers. Costs: profits repatriated rather than reinvested, local firms driven out, environmental and labour standards that would not be accepted at home, and the power to relocate if conditions change. A balanced answer gives both and then states which dominates in the case given.
Adapt or standardise?
Standardising the product gives economies of scale and one brand identity; adapting it fits local taste, law and income. Most successful multinationals do both — a standard core with local adaptation of product, pricing and promotion.
Điều gì thúc đẩy toàn cầu hoá
Chi phí vận tải và truyền thông giảm, tự do hoá thương mại, vận tải container, và sự lớn lên của tầng lớp trung lưu ở các nền kinh tế mới nổi. Kết quả là một doanh nghiệp nay cạnh tranh với những đối thủ chưa từng thấy mặt và có thể mua hàng từ bất cứ đâu.
Các cách thâm nhập thị trường nước ngoài
Xuất khẩu rủi ro thấp nhất và cũng ít quyền kiểm soát nhất. Cấp phép và nhượng quyền tận dụng hiểu biết và vốn của đối tác địa phương nhưng rủi ro về chất lượng và thương hiệu. Liên doanh chia sẻ chi phí và chuyên môn bản địa nhưng dễ xung đột về quyền kiểm soát và lợi nhuận. Công ty con sở hữu toàn bộ cho quyền kiểm soát trọn vẹn với chi phí và rủi ro cao nhất. Lựa chọn đúng phụ thuộc vào việc doanh nghiệp cần bao nhiêu quyền kiểm soát và chịu được bao nhiêu rủi ro — đó chính là khung phân tích mà đề muốn.
Vì sao doanh nghiệp vươn ra đa quốc gia
Để tiếp cận thị trường mới khi thị trường trong nước đã bão hoà, giảm chi phí sản xuất, tới gần nguồn nguyên liệu hoặc gần khách hàng, tránh thuế nhập khẩu bằng cách sản xuất bên trong khối thương mại, và phân tán rủi ro qua nhiều nền kinh tế.
Tác động tới nước sở tại — cả hai mặt
Lợi ích: việc làm, đào tạo và chuyển giao kỹ năng, nguồn thu thuế, công nghệ, và nhu cầu cho nhà cung cấp trong nước. Cái giá: lợi nhuận chuyển về nước mẹ thay vì tái đầu tư, doanh nghiệp nội bị đẩy ra khỏi thị trường, tiêu chuẩn môi trường và lao động thấp hơn mức được chấp nhận ở chính quốc, và quyền dịch chuyển nhà máy đi nơi khác khi điều kiện thay đổi. Bài cân bằng sẽ nêu cả hai rồi nói mặt nào trội hơn trong tình huống của đề.
Chuẩn hoá hay điều chỉnh?
Chuẩn hoá sản phẩm cho lợi thế quy mô và một nhận diện thương hiệu duy nhất; điều chỉnh thì hợp khẩu vị, luật pháp và mức thu nhập địa phương. Phần lớn công ty đa quốc gia thành công làm cả hai — giữ một phần lõi chuẩn hoá và điều chỉnh sản phẩm, giá cùng cách xúc tiến theo từng nơi.
Một hãng cà phê Việt Nam muốn bán tại Nhật Bản. Hãng có thương hiệu mạnh trong nước, vốn hạn chế, không ai trong ban giám đốc từng làm việc ở Nhật, và sản phẩm cần được chế biến gần thời điểm bán để giữ hương.
Đánh giá ba cách thâm nhập và khuyến nghị.
Xuất khẩu. Rủi ro thấp nhất và cần ít vốn nhất — phù hợp với ràng buộc ‘vốn hạn chế’.
Nhưng chi tiết ‘chế biến gần thời điểm bán để giữ hương’ là vấn đề lớn: vận chuyển đường biển mất nhiều tuần, và chính đặc tính sản phẩm bị hy sinh. Đây là chỗ đề gài, và bài không nhắc tới nó sẽ mất phần lớn điểm.
Công ty con sở hữu toàn bộ. Giải quyết được vấn đề chế biến tại chỗ và cho quyền kiểm soát chất lượng trọn vẹn.
Nhưng nó vi phạm hai ràng buộc còn lại: vốn hạn chế, và không ai trong ban giám đốc hiểu thị trường Nhật — một thị trường nổi tiếng khắt khe về tiêu chuẩn và kênh phân phối. Rủi ro thất bại rất cao.
Liên doanh với một đối tác Nhật — khuyến nghị.
Nó khớp với cả ba ràng buộc của đề: đối tác góp vốn nên giảm gánh nặng tài chính; đối tác mang hiểu biết thị trường và quan hệ phân phối mà ban giám đốc đang thiếu; và cơ sở chế biến đặt tại Nhật giải quyết được yêu cầu về độ tươi.
Cái giá phải nêu. Liên doanh dễ xung đột về quyền kiểm soát, chia lợi nhuận và định hướng thương hiệu; ngoài ra có rủi ro đối tác học được công nghệ rang xay rồi tách ra làm riêng.
Điều kiện để chạy được: hợp đồng phải nêu rõ ai quyết định về công thức và tiêu chuẩn chất lượng, có điều khoản bảo vệ bí quyết, và có cơ chế thoái vốn nếu hợp tác không hiệu quả.
Lộ trình thay thế đáng nhắc: xuất khẩu thử một dòng sản phẩm chịu được vận chuyển (cà phê hoà tan hoặc cà phê rang nguyên hạt đóng gói kín) để thăm dò thị trường với chi phí thấp, rồi mới lập liên doanh khi đã có dữ liệu thật về nhu cầu.
Đọc xong rồi — làm thử ngay
Bài tập của chương The External Environment and Business Ethics gồm 14 câu trắc nghiệm và 3 đề tự luận. Đáp án hiện ngay khi chọn, miễn phí.