Mục lục bài họcĐang ở d06-b1
Sources of finance and the cost of capital
Internal before external
Retained profit is the cheapest source: no interest, no loss of control, available immediately. Its limits are that it depends on past profitability and that shareholders may want it as dividends. Sale of assets and tighter working capital release cash without borrowing — often the answer examiners want before any external source is considered.
External sources
Bank overdraft: flexible and short term, but the highest interest rate and repayable on demand. Bank loan: fixed term and predictable repayments, but needs security and adds interest as a fixed cost. Trade credit: effectively free, but abusing it damages supplier relationships. Leasing: no large initial outlay and maintenance often included, but total cost is higher and the asset is never owned. Share issue: no repayment obligation, but dilutes ownership and control, and only limited companies can do it. Debentures: long-term borrowing at fixed interest. Venture capital suits high-risk high-growth firms and comes with a demand for equity and influence.
Matching the source to the use
The single most-tested principle: finance a long-term asset with long-term finance and a short-term need with short-term finance. Buying a building on an overdraft is the classic wrong answer, because the overdraft is repayable on demand while the building takes years to pay for itself.
What actually decides the choice
Purpose, amount, duration, cost, existing gearing, whether the business is a company or a sole trader, and the owner's attitude to losing control. A good answer names at least three of these and applies them to the case.
Nội bộ trước, bên ngoài sau
Lợi nhuận giữ lại là nguồn rẻ nhất: không lãi vay, không mất quyền kiểm soát, dùng được ngay. Giới hạn của nó là phụ thuộc vào khả năng sinh lời trong quá khứ, và cổ đông có thể muốn nhận nó dưới dạng cổ tức. Bán tài sản và siết vốn lưu động giải phóng tiền mà không phải vay — và thường đây mới là câu trả lời giám khảo chờ trước khi xét tới bất kỳ nguồn bên ngoài nào.
Nguồn bên ngoài
Thấu chi ngân hàng: linh hoạt và ngắn hạn, nhưng lãi suất cao nhất và ngân hàng có quyền đòi bất cứ lúc nào. Vay ngân hàng: có kỳ hạn và lịch trả nợ dự đoán được, nhưng cần tài sản bảo đảm và biến lãi vay thành chi phí cố định. Tín dụng thương mại: gần như miễn phí, nhưng lạm dụng thì hỏng quan hệ với nhà cung cấp. Thuê tài chính: không phải bỏ khoản tiền lớn ban đầu và thường bao gồm bảo trì, nhưng tổng chi phí cao hơn và không bao giờ sở hữu tài sản. Phát hành cổ phần: không có nghĩa vụ hoàn trả, nhưng pha loãng quyền sở hữu và quyền kiểm soát, và chỉ công ty cổ phần mới làm được. Trái phiếu doanh nghiệp: vay dài hạn với lãi suất cố định. Vốn đầu tư mạo hiểm hợp với doanh nghiệp rủi ro cao tăng trưởng nhanh, và luôn kèm yêu cầu về cổ phần cùng quyền chi phối.
Khớp nguồn vốn với mục đích
Đây là nguyên tắc bị hỏi nhiều nhất: tài trợ tài sản dài hạn bằng vốn dài hạn, nhu cầu ngắn hạn bằng vốn ngắn hạn. Mua nhà xưởng bằng thấu chi là đáp án sai kinh điển, vì thấu chi có thể bị đòi bất cứ lúc nào trong khi nhà xưởng phải mất nhiều năm mới hoàn vốn.
Điều gì thật sự quyết định lựa chọn
Mục đích, số tiền, thời hạn, chi phí, mức đòn bẩy hiện có, doanh nghiệp là công ty hay hộ kinh doanh, và thái độ của chủ sở hữu với việc mất quyền kiểm soát. Bài tốt sẽ nêu ít nhất ba trong số đó và áp vào tình huống cụ thể.
Công ty TNHH Sao Việt cần: (i) $\$900\,000$ mua một dây chuyền sản xuất dùng được $10$ năm; (ii) $\$120\,000$ để trang trải hai tháng lương trong mùa thấp điểm.
Đòn bẩy hiện tại là $55\%$ và công ty có ba chủ sở hữu không muốn mất quyền kiểm soát.
Đề xuất nguồn vốn cho từng nhu cầu.
(i) Dây chuyền $\$900\,000$, đời sống $10$ năm — cần vốn DÀI HẠN.
Loại ngay thấu chi: ngân hàng có quyền đòi bất cứ lúc nào, trong khi tài sản này phải mất nhiều năm mới sinh đủ tiền hoàn vốn.
Vay dài hạn là lựa chọn tự nhiên, nhưng đòn bẩy đã ở mức $55\%$ — vay thêm sẽ đẩy lên cao hơn và biến lãi vay thành gánh nặng cố định. Phát hành cổ phần thì giải quyết được đòn bẩy nhưng vi phạm điều kiện ‘không muốn mất quyền kiểm soát’.
Đề xuất: thuê tài chính (leasing) dây chuyền. Lý do gắn với đúng ba ràng buộc của đề: không phải bỏ $\$900\,000$ một lần nên không đụng tới đòn bẩy như một khoản vay lớn; chi phí trải đều theo thời gian sử dụng, khớp với dòng tiền mà dây chuyền tạo ra; và không pha loãng quyền sở hữu.
Cái giá phải nêu: tổng chi phí thuê cao hơn mua đứt, và sau $10$ năm công ty không sở hữu tài sản. Nếu công nghệ này ổn định và dùng được lâu hơn $10$ năm thì mua đứt bằng vốn vay có thể rẻ hơn.
(ii) $\$120\,000$ cho hai tháng lương — nhu cầu NGẮN HẠN, có tính thời vụ.
Đây đúng là tình huống mà thấu chi được thiết kế ra: chỉ trả lãi trên phần thực sự sử dụng, và tự động thu hẹp khi doanh thu mùa cao điểm quay lại. Dùng một khoản vay $5$ năm cho nhu cầu hai tháng là trả lãi suốt $5$ năm cho một vấn đề đã hết sau tám tuần.
Nhưng trước khi vay, hỏi một câu rẻ hơn: có rút ngắn được chu kỳ vốn lưu động không? Thúc thu nợ khách và thương lượng kéo dài hạn trả nhà cung cấp có thể giải phóng đủ $\$120\,000$ mà không tốn đồng lãi nào. Nguồn nội bộ luôn phải được xét trước.
Đọc xong rồi — làm thử ngay
Bài tập của chương Finance and Accounting gồm 14 câu trắc nghiệm và 3 đề tự luận. Đáp án hiện ngay khi chọn, miễn phí.