Mục lục bài họcĐang ở d05-b4
← AP Microeconomics
0/24 bài đã học xong
Chương 5 · Unit 5 — Factor Markets · Bài 4/4 của chương · bài 20/24 của AP Microeconomics

Least-Cost Rule and the Profit-Maximising Input Mix

Quy tắc chi phí tối thiểu khi dùng nhiều đầu vào
← Mục lục bài học
Lý thuyết · English

Two different questions

When a firm uses more than one input, two separate questions arise. First: given the output it wants, what is the cheapest mix of inputs? Second: is that output level itself the profit maximising one? The two questions have two different rules, and confusing them is the classic error.

The least-cost rule

$$\frac{\text{MP}_L}{P_L}=\frac{\text{MP}_K}{P_K}$$

Read each side as extra output per dollar spent. If labour gives more output per dollar than capital, the firm can produce the same output more cheaply by spending one dollar less on capital and one dollar more on labour. Diminishing returns then pull $\text{MP}_L$ down and push $\text{MP}_K$ up until the two ratios meet.

The profit-maximising rule

$$\frac{\text{MRP}_L}{P_L}=\frac{\text{MRP}_K}{P_K}=1$$

Here each side is extra revenue per dollar spent, and it must equal exactly one — the last dollar spent on each input must bring back exactly one dollar. A firm can satisfy the least-cost rule and still not maximise profit: if both ratios equal $1{,}5$, the mix is efficient but the firm should expand both inputs.

Giải thích tiếng Việt

Hai câu hỏi khác nhau

Khi doanh nghiệp dùng nhiều hơn một đầu vào, có hai câu hỏi tách biệt. Thứ nhất: với mức sản lượng muốn làm, cách phối hợp đầu vào nào rẻ nhất? Thứ hai: bản thân mức sản lượng ấy đã tối đa hoá lợi nhuận chưa? Hai câu hỏi có hai quy tắc khác nhau, và lẫn lộn chúng là lỗi kinh điển.

Quy tắc chi phí tối thiểu

$$\frac{\text{MP}_L}{P_L}=\frac{\text{MP}_K}{P_K}$$

Đọc mỗi vế là sản lượng tăng thêm trên mỗi đô la chi ra. Nếu lao động cho nhiều sản lượng trên mỗi đô la hơn vốn, doanh nghiệp làm ra đúng sản lượng cũ mà rẻ hơn bằng cách bớt một đô la ở vốn và thêm một đô la ở lao động.

Lợi tức cận biên giảm dần khi đó kéo $\text{MP}_L$ xuống và đẩy $\text{MP}_K$ lên, cho tới khi hai tỉ số gặp nhau.

Quy tắc tối đa hoá lợi nhuận

$$\frac{\text{MRP}_L}{P_L}=\frac{\text{MRP}_K}{P_K}=1$$

Ở đây mỗi vế là doanh thu tăng thêm trên mỗi đô la chi ra, và nó phải bằng đúng $1$: đồng đô la cuối cùng chi cho mỗi đầu vào phải mang về đúng một đô la.

Doanh nghiệp có thể thoả quy tắc chi phí tối thiểu mà vẫn chưa tối đa hoá lợi nhuận. Nếu cả hai tỉ số cùng bằng $1{,}5$, cách phối hợp đã hiệu quả nhưng doanh nghiệp nên mở rộng cả hai đầu vào. Nếu cả hai cùng bằng $0{,}75$, nên thu hẹp cả hai.

MP mỗi $ 2,0 LAO ĐỘNG 20 / 10 1,6 VỐN 40 / 25 dời chi tiêu sang bên cao hơn Chưa rẻ nhất khi hai cột còn lệch; dời chi tiêu tới khi hai cột bằng nhau.
So sánh theo mỗi đô la, không so theo mỗi đơn vị. Lao động cho $20$ sản phẩm với giá $\$10$ nên được $2{,}0$ sản phẩm mỗi đô la; vốn cho $40$ sản phẩm nhưng tốn $\$25$ nên chỉ được $1{,}6$. Vốn có $\text{MP}$ lớn hơn mà vẫn là bên nên bớt đi — vì câu hỏi là mỗi đồng bỏ ra mua được bao nhiêu, chứ không phải mỗi đơn vị đầu vào làm ra bao nhiêu.
Ví dụ — rẻ nhất trước, tối đa lợi nhuận sau

Một xưởng có $\text{MP}_L=20$, $P_L=\$10$, $\text{MP}_K=40$, $P_K=\$25$. (a) Xưởng đã dùng cách phối hợp rẻ nhất chưa, nếu chưa thì nên đổi thế nào? (b) Sau khi điều chỉnh, xưởng đạt $\text{MP}_L=16$ với $P_L=\$8$ và $\text{MP}_K=50$ với $P_K=\$25$, giá bán sản phẩm là $\$0{,}50$. Xưởng đã tối đa hoá lợi nhuận chưa?

Giải.

(a) So sản lượng trên mỗi đô la.

$$\frac{\text{MP}_L}{P_L}=\frac{20}{10}=2{,}0\qquad\frac{\text{MP}_K}{P_K}=\frac{40}{25}=1{,}6$$

Hai vế lệch nhau nên chưa rẻ nhất. Mỗi đô la đổ vào lao động mua được nhiều sản lượng hơn, nên xưởng nên dùng thêm lao động và bớt vốn.

Làm vậy khiến $\text{MP}_L$ giảm dần và $\text{MP}_K$ tăng dần, hai tỉ số tiến lại gần nhau.

(b) Kiểm hai điều kiện. Điều kiện rẻ nhất trước:

$$\frac{16}{8}=2{,}0\qquad\frac{50}{25}=2{,}0$$

Bằng nhau — cách phối hợp đã rẻ nhất. Nay kiểm điều kiện lợi nhuận bằng MRP:

$$\text{MRP}_L=16\times0{,}50=8\quad\Rightarrow\quad\frac{8}{8}=1$$$$\text{MRP}_K=50\times0{,}50=25\quad\Rightarrow\quad\frac{25}{25}=1$$

Cả hai bằng $1$ nên xưởng đã tối đa hoá lợi nhuận.

Thử lại bằng cách khác: nếu giá bán lên $\$0{,}75$, hai tỉ số thành $\frac{12}{8}=1{,}5$ và $\frac{37{,}5}{25}=1{,}5$. Vẫn rẻ nhất, nhưng mỗi đô la nay mang về $\$1{,}50$ nên xưởng còn nên mở rộng cả hai đầu vào — đúng minh hoạ cho việc hai quy tắc là hai thứ khác nhau.

Bẫy hay mất điểm — Bẫy tốn điểm là so $\text{MP}$ với $\text{MP}$ hoặc giá với giá: thấy vốn có $\text{MP}=40$ còn lao động chỉ $20$ liền kết luận nên dùng thêm vốn. Đầu vào đắt hơn thì đương nhiên phải cho nhiều sản lượng hơn mới đáng đồng tiền. Cách chặn: bao giờ cũng viết ra phân số $\text{MP}$ chia cho giá của chính đầu vào ấy trước khi nói câu nào, và nhớ điều kiện lợi nhuận còn đòi thêm dấu $=1$ mà điều kiện rẻ nhất không đòi.
Phải nhớ — Rẻ nhất khi $\text{MP}$ trên mỗi đô la bằng nhau giữa các đầu vào. Tối đa lợi nhuận khi $\text{MRP}$ trên mỗi đô la bằng nhau bằng $1$. Thoả vế đầu chưa chắc thoả vế sau.

Đọc xong rồi — làm thử ngay

Bài tập của chương Unit 5 — Factor Markets gồm 14 câu trắc nghiệm và 5 đề tự luận. Đáp án hiện ngay khi chọn, miễn phí.

Làm bài tập chương →