Mục lục bài họcĐang ở d03-b3
← AP Macroeconomics
0/24 bài đã học xong
Chương 3 · Unit 3 — National Income and Price Determination · Bài 3/4 của chương · bài 11/24 của AP Macroeconomics

Long-Run Self-Adjustment

Nền kinh tế tự điều chỉnh về dài hạn
← Mục lục bài học
Lý thuyết · English

Why the economy heals itself

Short-run equilibrium can sit away from LRAS, but not forever. The mechanism is nominal wages and input prices, which are sticky in the short run and flexible in the long run.

  • Recessionary gap. Unemployment is above the natural rate, so workers accept lower nominal wages. Production costs fall ⇒ SRAS shifts right until output returns to potential — at a lower price level.
  • Inflationary gap. Labour is scarce, so nominal wages are bid up. Costs rise ⇒ SRAS shifts left until output returns to potential — at a higher price level.

What never moves

Self-adjustment moves only SRAS. AD stays put — nothing about it has changed — and LRAS stays put, because productive capacity has not changed either. Every long-run equilibrium ends at the same real GDP; only the price level differs.

The policy argument

If the economy fixes itself, why intervene? Because adjustment can be slow: nominal wages are especially resistant to falling, so a recessionary gap may last years. The counter-argument is that policy has lags of its own and may arrive after the gap has already closed.

Giải thích tiếng Việt

Cân bằng ngắn hạn có thể lệch khỏi LRAS, nhưng không lệch mãi. Cơ chế kéo nó về là tiền lương danh nghĩa và giá đầu vào — ngắn hạn thì cứng, dài hạn thì linh hoạt.

  • Khoảng cách suy thoái: thất nghiệp cao hơn mức tự nhiên nên người lao động chịu nhận lương danh nghĩa thấp hơn. Chi phí sản xuất giảm ⇒ SRAS dịch sang PHẢI cho tới khi sản lượng về đúng tiềm năng, và mức giá thấp hơn lúc đầu.
  • Khoảng cách lạm phát: lao động khan hiếm nên lương bị đẩy lên. Chi phí tăng ⇒ SRAS dịch sang TRÁI, sản lượng về tiềm năng, mức giá cao hơn.

Cái gì đứng yên: tự điều chỉnh chỉ làm dịch SRAS. AD không dịch vì không có gì trong $C$, $I$, $G$, NX thay đổi cả; LRAS cũng không dịch vì năng lực sản xuất không đổi. Kết cục dài hạn luôn quay về đúng sản lượng tiềm năng cũ — chỉ có mức giá là khác.

Vậy sao còn cần chính sách? Vì quá trình này chậm. Lương danh nghĩa rất khó giảm (không ai vui vẻ ký hợp đồng ít tiền hơn), nên khoảng cách suy thoái có thể kéo dài nhiều năm. Phe phản đối thì lập luận rằng chính sách cũng có độ trễ, tung ra đúng lúc khoảng cách đã tự đóng thì chỉ tổ làm nền kinh tế quá nóng.

GDP thực mức giá LRAS AD SRAS₁ SRAS₂ cân bằng ngắn hạn về tiềm năng P₁ P₂ lương danh nghĩa giảm Tự điều chỉnh chỉ dịch SRAS. AD và LRAS đứng yên; sản lượng về cũ, mức giá thì thấp hơn.
Đọc đồ thị theo đúng thứ tự thời gian. Ban đầu cân bằng ở chấm xanh dương, nằm bên trái LRAS — thất nghiệp cao. Vì dư thừa lao động, lương danh nghĩa dần hạ, chi phí sản xuất hạ theo, SRAS trượt sang phải tới SRAS₂. Cân bằng mới (chấm xanh lá) nằm đúng trên LRAS: sản lượng về tiềm năng, và mức giá tụt từ P₁ xuống P₂. So với việc kích cầu (đẩy AD sang phải, giá tăng), tự điều chỉnh cho cùng sản lượng nhưng mức giá giảm — khác nhau ở đúng chỗ đó.
Ví dụ — so tự điều chỉnh với can thiệp

Nền kinh tế đang có khoảng cách lạm phát. Mô tả kết cục nếu chính phủ không làm gì, rồi so với kết cục nếu chính phủ dùng chính sách tài khoá thắt chặt. Nêu rõ sản lượng, mức giá và lý do mỗi đường dịch.

Giải.

Trường hợp 1 — để tự điều chỉnh. Cân bằng đang nằm bên phải LRAS: thất nghiệp dưới mức tự nhiên, doanh nghiệp tranh nhau tuyển người. Lương danh nghĩa bị đẩy lên ⇒ chi phí sản xuất tăng ⇒ SRAS dịch sang TRÁI. Quá trình dừng khi cân bằng chạm LRAS.

Kết cục: sản lượng thực giảm về tiềm năng, mức giá tăng.

Trường hợp 2 — thắt chặt tài khoá. Giảm $G$ hoặc tăng thuế ⇒ AD dịch sang TRÁI, cũng đưa cân bằng về LRAS.

Kết cục: sản lượng thực giảm về tiềm năng, mức giá giảm.

Chỗ khác nhau then chốt: cả hai cùng đưa sản lượng về tiềm năng, nhưng tự điều chỉnh đẩy giá lên còn can thiệp kéo giá xuống. Vì vậy khi đề hỏi \"mức giá cuối cùng cao hơn hay thấp hơn ban đầu\", câu trả lời phụ thuộc hoàn toàn vào đường nào đã dịch — SRAS hay AD.

Trong cả hai trường hợp, LRAS không dịch: năng lực sản xuất của nền kinh tế không thay đổi chút nào.

Bẫy hay mất điểm — Bẫy lớn nhất của phần này là dịch nhầm đường. Khi đề nói "nền kinh tế tự điều chỉnh về dài hạn", nhiều bạn dịch AD (vì quen tay từ bài chính sách) hoặc dịch LRAS (vì nghĩ "dài hạn thì phải đụng LRAS"). Cả hai đều sai: chỉ SRAS dịch, vì thứ duy nhất thay đổi là giá đầu vào. LRAS chỉ dịch khi tài nguyên, lao động, vốn hoặc công nghệ thật sự đổi.
Phải nhớ — Tự điều chỉnh = SRAS dịch vì lương danh nghĩa đổi. Suy thoái thì SRAS sang phải và giá giảm; lạm phát thì SRAS sang trái và giá tăng. Sản lượng luôn về đúng LRAS cũ.

Đọc xong rồi — làm thử ngay

Bài tập của chương Unit 3 — National Income and Price Determination gồm 14 câu trắc nghiệm và 5 đề tự luận. Đáp án hiện ngay khi chọn, miễn phí.

Làm bài tập chương →