Mục lục bài họcĐang ở d08-b3
Affluence, the Great Society and the New Movements
An affluence built by policy
Postwar prosperity was not automatic. Federal policy built it: the GI Bill paid for college and cheap mortgages, the Federal Housing Administration underwrote suburban lending, and the Interstate Highway Act of 1956 made commuting possible.
The same policies drew a colour line. FHA appraisal rules treated mixed neighbourhoods as poor risks — redlining — and suburban developers used restrictive covenants. The result was a middle class that grew fast and was overwhelmingly white, and a wealth gap built out of housing that outlived the rules that made it.
Culturally the era produced the baby boom, television, and a suburban ideal that placed women back in the home — the target of Betty Friedan's critique in 1963.
The Great Society
Johnson's programme was the largest expansion of the federal role since the New Deal:
- Medicare and Medicaid — health coverage for the elderly and the poor, still the two biggest social programmes after Social Security.
- The War on Poverty — Head Start, job training, community action.
- Federal aid to education, immigration reform in 1965, and the Civil Rights and Voting Rights Acts.
Poverty fell sharply, especially among the elderly. But funding competed with Vietnam, and the programme's reach fed a conservative argument that Washington was doing too much — the argument that carries into Period 9.
Rights movements branch outward
- Women — NOW, Title IX in 1972, the ERA passed by Congress and defeated in the states, and Roe v. Wade in 1973.
- Mexican Americans — César Chávez and Dolores Huerta organised farm workers; the Chicano movement pressed for political representation.
- Native Americans — the American Indian Movement and lawsuits reasserting treaty rights.
- Environment — Rachel Carson's Silent Spring, the first Earth Day, the EPA and the Clean Air Act, all signed under Nixon.
The pattern worth writing: the civil rights model — mass organisation, litigation, national legislation — was copied by movement after movement, which is why so much of it arrives at once.
Một sự thịnh vượng do chính sách dựng lên. Thịnh vượng hậu chiến không tự nhiên mà có. Chính sách liên bang xây nên nó: Đạo luật GI trả tiền học đại học và cho vay mua nhà lãi thấp, Cơ quan Nhà ở Liên bang bảo lãnh tín dụng vùng ngoại ô, và Đạo luật Xa lộ Liên bang 1956 làm cho việc ở xa nơi làm trở nên khả thi.
Cũng chính những chính sách ấy vạch một lằn ranh màu da. Quy tắc thẩm định của FHA coi khu dân cư pha trộn là rủi ro xấu — tức redlining, khoanh vùng đỏ — còn chủ đầu tư ngoại ô dùng giao ước hạn chế người mua. Kết quả là một tầng lớp trung lưu lớn nhanh và gần như hoàn toàn da trắng, cùng một khoảng cách tài sản xây bằng nhà đất, tồn tại lâu hơn cả những quy tắc đã tạo ra nó.
Về văn hoá, thời kỳ này sinh ra làn sóng bùng nổ trẻ sơ sinh, truyền hình, và một hình mẫu ngoại ô đặt phụ nữ trở lại trong nhà — đúng đối tượng phê phán của Betty Friedan năm 1963.
Xã hội Vĩ đại. Chương trình của Johnson là lần mở rộng vai trò liên bang lớn nhất kể từ New Deal:
- Medicare và Medicaid — bảo hiểm y tế cho người già và người nghèo, tới nay vẫn là hai chương trình xã hội lớn nhất sau An sinh Xã hội.
- Cuộc chiến chống Nghèo đói — Head Start, đào tạo nghề, hành động cộng đồng.
- Trợ cấp liên bang cho giáo dục, cải cách nhập cư 1965, cùng các đạo luật Dân quyền và Quyền bầu cử.
Tỷ lệ nghèo giảm mạnh, đặc biệt ở người già. Nhưng ngân sách phải giành giật với Việt Nam, và chính tầm với của chương trình nuôi lập luận bảo thủ rằng Washington đang làm quá nhiều — lập luận sẽ đi thẳng sang Period 9.
Các phong trào quyền toả ra:
- Phụ nữ — tổ chức NOW, Điều IX năm 1972, Tu chính án Bình quyền được Quốc hội thông qua nhưng chết ở các bang, và vụ Roe kiện Wade 1973.
- Người Mỹ gốc Mexico — César Chávez và Dolores Huerta tổ chức công nhân nông trại; phong trào Chicano đòi đại diện chính trị.
- Người bản địa — Phong trào Thổ dân Mỹ và các vụ kiện đòi lại hiệu lực của hiệp ước cũ.
- Môi trường — cuốn Mùa xuân câm lặng của Rachel Carson, Ngày Trái Đất đầu tiên, cơ quan EPA và Đạo luật Không khí Sạch, tất cả ký dưới thời Nixon.
Khuôn mẫu đáng viết: mô hình dân quyền — tổ chức quần chúng, kiện tụng, luật liên bang — đã được sao chép hết phong trào này tới phong trào khác, và đó là lý do vì sao mọi thứ dồn tới cùng một lúc.
Năm 1950, một cựu binh da đen và một cựu binh da trắng đều có quyền hưởng Đạo luật GI. Vì sao ba mươi năm sau, tài sản trung vị của hai gia đình họ lại chênh nhau rất xa? Trả lời bằng cơ chế, không bằng tính từ.
Bước 1 — chỉ ra ai xét duyệt. Đạo luật GI là luật liên bang nhưng được thi hành tại địa phương: ngân hàng địa phương duyệt khoản vay, trường đại học địa phương quyết định nhận ai. Luật không phân biệt; những người thi hành nó thì có.
Bước 2 — nêu rào cản trong khâu vay mua nhà. Bản đồ thẩm định của FHA xếp khu có người da đen sinh sống vào hạng rủi ro xấu, nên khoản vay bị từ chối hoặc chỉ được duyệt cho những khu vốn đã bị định giá thấp. Nhiều dự án ngoại ô mới còn có giao ước cấm bán cho người da đen.
Bước 3 — nêu rào cản trong khâu học hành. Phần lớn đại học miền Nam không nhận sinh viên da đen, còn các trường dành cho người da đen thì thiếu chỗ, nên quyền lợi học phí trên giấy không đổi được thành suất học thật.
Bước 4 — chỉ ra vì sao khoảng cách tự lớn lên. Nhà là tài sản chính của gia đình Mỹ và nó tăng giá theo thời gian, rồi truyền lại cho đời sau dưới dạng tiền đặt cọc mua nhà và học phí. Một chênh lệch ở điểm xuất phát năm 1950 vì thế được nhân lên qua ba mươi năm, chứ không đứng yên.
Bước 5 — câu kết cho bài luận. Chính sách trung lập về câu chữ nhưng được thi hành qua các thiết chế phân biệt thì tạo ra bất bình đẳng tồn tại lâu hơn chính bản thân sự phân biệt ấy — vì tài sản, khác với quyền, sinh lãi.
Đọc xong rồi — làm thử ngay
Bài tập của chương Period 8 — The Cold War Era (1945–1980) gồm 14 câu trắc nghiệm và 3 đề tự luận. Đáp án hiện ngay khi chọn, miễn phí.