Mục lục bài họcĐang ở d03-b3
Comparison Figures: Simile, Metaphor, Conceit, Metonymy, Personification
Every comparison has three parts
The tenor is the thing being talked about. The vehicle is what it is compared to. The ground is the shared property that makes the comparison work. Weak essays name the vehicle and stop; the ground is where the marks are.
- Simile — comparison marked by like or as. The marking keeps the two terms separate, which is useful when the poet wants the reader to feel the gap.
- Metaphor — comparison stated as identity. It closes the gap and therefore claims more.
- Extended metaphor / conceit — one vehicle developed across many lines, with several points of contact rather than one.
- Personification — a non-human tenor given human agency, will, or manners.
- Metonymy — substitution by association (the crown for the monarch).
- Synecdoche — substitution of a part for the whole (all hands on deck).
Donne's compasses
In A Valediction: Forbidding Mourning (1633) two lovers are compared to the two legs of a drawing compass. The conceit is not decorative: it lets Donne say that the one who stays home is not passive but is the reason the other can return. No plain statement of that idea would sound anything but sentimental. The vehicle does argumentative work.
Dickinson's Death
Because I could not stop for Death — / He kindly stopped for me personifies Death as a courteous caller. The adverb kindly is what does the damage: it imports the manners of a social visit into a poem about dying, so the reader feels the politeness before feeling the fear.
Mọi phép so sánh có ba phần
Vế được so (tenor) là cái đang được nói tới. Vế đem ra so (vehicle) là cái nó được ví với. Nền chung (ground) là thuộc tính chung khiến phép so sánh chạy được. Bài yếu gọi tên vế so rồi dừng; điểm nằm ở nền chung.
- So sánh (simile) — có dấu hiệu like, as. Việc đánh dấu giữ hai vế tách rời, hữu ích khi nhà thơ muốn người đọc thấy cái khoảng cách giữa chúng.
- Ẩn dụ (metaphor) — phát biểu như một sự đồng nhất. Nó khép khoảng cách lại, nên khẳng định mạnh hơn.
- Ẩn dụ mở rộng (extended metaphor / conceit) — một vế so được triển khai qua nhiều dòng, với nhiều điểm tiếp xúc chứ không phải một.
- Nhân hoá — vế được so phi nhân được trao ý chí, hành động hoặc phép tắc của con người.
- Hoán dụ — thay bằng thứ liên đới (the crown chỉ nhà vua).
- Cải dung (synecdoche) — lấy bộ phận thay cho toàn thể (all hands on deck).
Chiếc compa của Donne
Trong A Valediction: Forbidding Mourning (1633), hai người yêu nhau được ví với hai chân một chiếc compa vẽ hình. Ẩn dụ mở rộng này không phải đồ trang trí: nó cho phép Donne nói rằng người ở lại không thụ động, mà chính là lý do người kia quay về được. Nói thẳng ý ấy bằng lời thường thì chỉ nghe ra uỷ mị. Vế so đang làm việc lập luận.
Thần Chết của Dickinson
Because I could not stop for Death — / He kindly stopped for me nhân hoá cái chết thành một vị khách lịch thiệp. Chữ gây sát thương là trạng từ kindly: nó nhập phép tắc của một cuộc thăm viếng xã giao vào một bài thơ về sự chết, khiến người đọc cảm nhận sự lịch sự trước khi cảm nhận nỗi sợ.
Whitman, A Noiseless Patient Spider (1868), tả con nhện launch'd forth filament, filament, filament, out of itself, rồi quay sang linh hồn: And you O my soul where you stand, / Surrounded, detached, in measureless oceans of space. Hãy tách ba phần của phép so sánh và nêu nền chung.
Bước 1 — tách vế. Vế được so: linh hồn người nói. Vế đem ra so: con nhện nhả tơ vào khoảng không. Đây là phần dễ, và cũng là phần nhiều bài dừng lại.
Bước 2 — tìm nền chung bằng cách hỏi "chúng giống nhau ở CHỖ NÀO". Không phải ở chỗ cả hai đều nhỏ bé, cũng không phải ở chỗ cả hai đều cô đơn — đó là ấn tượng chung chung, áp vào bài nào cũng được. Nền chung nằm ở cơ chế: cả hai đều phải phóng ra một thứ lấy từ chính mình, phóng vào chỗ chưa biết có gì để bám hay không, và phải làm đi làm lại.
Bước 3 — kiểm nền chung bằng chi tiết. Chữ out of itself khoá chặt ý "lấy từ chính mình". Việc lặp filament, filament, filament khoá chặt ý "làm đi làm lại". Từ measureless khoá chặt ý "không biết có gì để bám". Nền chung nào cũng phải chỉ ra được chữ nào trong bài giữ nó, nếu không thì đó là suy diễn.
Bước 4 — hiệu quả. Vì nền chung là một cơ chế chứ không phải một tính chất, phép so sánh biến sự cô đơn từ một trạng thái thành một việc phải làm. Đó là điều mà câu "linh hồn tôi cô đơn" không nói được.
Đọc xong rồi — làm thử ngay
Bài tập của chương Unit 3 — Poetry: Diction, Imagery and Figurative Language gồm 14 câu trắc nghiệm và 4 đề tự luận. Đáp án hiện ngay khi chọn, miễn phí.