Mục lục bài họcĐang ở d02-b1
← IB Chemistry
0/18 bài đã học xong
Chương 2 · Structure 2 — Models of Bonding and Structure · Bài 1/3 của chương · bài 4/18 của IB Chemistry

The Ionic Model and Lattice Enthalpy

Mô hình ion và năng lượng mạng
← Mục lục bài học
Lý thuyết · English

Transfer, not sharing

An ionic bond is the electrostatic attraction between oppositely charged ions formed by electron transfer, typically from a metal to a non-metal. The product is not a molecule but a giant three-dimensional lattice: in $\ce{NaCl}$ every $\ce{Na+}$ is surrounded by six $\ce{Cl-}$ and vice versa, so the formula tells you a ratio, never a particle.

Lattice enthalpy and the Coulomb law

The strength of the lattice is measured by the lattice enthalpy, the energy needed to separate one mole of the solid into gaseous ions. It follows Coulomb's law:

$$E\propto\frac{q_+\times q_-}{r_++r_-}$$

So lattice enthalpy rises when charges rise and when ionic radii fall. Charge is the dominant factor: $\ce{MgO}$ ($2+$ and $2-$) has a lattice enthalpy about four times that of $\ce{NaCl}$ ($1+$ and $1-$), even though the ions are of similar size.

What the lattice explains

High melting point (many strong attractions must be overcome at once), brittleness (a shifted layer suddenly places like charges opposite each other, and the crystal splits), and conductivity only when molten or aqueous, because only then are the ions free to move.

Giải thích tiếng Việt

Chuyển giao, không dùng chung. Liên kết ion là lực hút tĩnh điện giữa các ion trái dấu, sinh ra khi electron chuyển từ kim loại sang phi kim. Sản phẩm không phải phân tử mà là một mạng tinh thể ba chiều khổng lồ: trong $\ce{NaCl}$, mỗi $\ce{Na+}$ được sáu $\ce{Cl-}$ bao quanh và ngược lại. Công thức $\ce{NaCl}$ chỉ nói tỉ lệ, không hề nói có một hạt gồm hai nguyên tử.

Lattice enthalpy (năng lượng mạng) là năng lượng cần để tách một mol chất rắn thành các ion ở thể khí. Nó tuân theo định luật Coulomb:

$$E\propto\frac{q_+\times q_-}{r_++r_-}$$

Nên năng lượng mạng tăng khi điện tích tăngtăng khi bán kính ion giảm. Điện tích là yếu tố trội hơn hẳn: $\ce{MgO}$ ($2+$ và $2-$) có năng lượng mạng gấp khoảng bốn lần $\ce{NaCl}$ ($1+$ và $1-$), dù kích thước ion không chênh nhau nhiều.

Mạng tinh thể giải thích được ba tính chất. Nhiệt độ nóng chảy cao, vì phải phá rất nhiều lực hút mạnh cùng lúc. Giòn, vì khi một lớp trượt đi thì đột nhiên các ion cùng dấu đứng đối diện nhau, lực đẩy làm tinh thể vỡ. Và chỉ dẫn điện khi nóng chảy hoặc tan trong nước, vì chỉ khi đó các ion mới di chuyển được — ở thể rắn chúng bị khoá tại chỗ trong mạng.

năng lượngmạng /kJ mol⁻¹01000200030004000711KCl1+ / 1−790NaCl1+ / 1−930NaF1+ / 1−3791MgO2+ / 2−Điện tích quyết định, bán kính chỉ tinh chỉnhgấp gần 5 lần
Đọc cột, không đọc tên chất. Ba muối đầu đều là $1+/1-$ nên năng lượng mạng của chúng chỉ chênh nhau vài trăm $\text{kJ mol}^{-1}$ — phần chênh đó do bán kính ion ($\ce{F-}$ nhỏ hơn $\ce{Cl-}$, $\ce{Na+}$ nhỏ hơn $\ce{K+}$). $\ce{MgO}$ nhảy vọt lên $3791$ vì tích điện tích là $2\times2=4$ thay vì $1\times1=1$. Đây là hình bắt buộc phải nhìn để trả lời "yếu tố nào trội hơn": kích thước chỉ đổi được vài phần trăm, điện tích đổi được cả bậc.
Ví dụ — xếp thứ tự năng lượng mạng

Xếp $\ce{CaO}$, $\ce{NaCl}$, $\ce{KBr}$ và $\ce{MgO}$ theo năng lượng mạng tăng dần, và nêu lý do cho từng bước so sánh.

Giải.

Bước 1 — tách theo điện tích. $\ce{NaCl}$ và $\ce{KBr}$ là $1+/1-$ (tích điện tích $=1$); $\ce{CaO}$ và $\ce{MgO}$ là $2+/2-$ (tích điện tích $=4$). Nhóm thứ hai chắc chắn cao hơn nhóm thứ nhất, vì hệ số Coulomb gấp bốn.

Bước 2 — trong từng nhóm, so bán kính. $\ce{K+}$ lớn hơn $\ce{Na+}$ và $\ce{Br-}$ lớn hơn $\ce{Cl-}$, nên tổng $r_++r_-$ của $\ce{KBr}$ lớn hơn $\Rightarrow$ năng lượng mạng nhỏ hơn. Tương tự $\ce{Ca^{2+}}$ lớn hơn $\ce{Mg^{2+}}$, nên $\ce{CaO}$ thấp hơn $\ce{MgO}$.

Kết quả: $\ce{KBr}<\ce{NaCl}<\ce{CaO}<\ce{MgO}$.

Số liệu đối chiếu $(\text{kJ mol}^{-1})$: $671$, $790$, $3401$, $3791$ — đúng thứ tự, và khoảng cách giữa hai nhóm lớn hơn nhiều so với khoảng cách trong mỗi nhóm.

Ví dụ — vì sao tinh thể ion giòn

Giải thích vì sao gõ mạnh vào tinh thể $\ce{NaCl}$ thì nó vỡ, trong khi gõ vào một thanh đồng thì nó bẹp ra.

Giải.

Trong $\ce{NaCl}$, mạng tinh thể sắp xếp xen kẽ nghiêm ngặt: mỗi $\ce{Na+}$ chỉ có $\ce{Cl-}$ làm hàng xóm. Khi lực gõ làm một lớp trượt đi nửa ô mạng, đột nhiên $\ce{Na+}$ đứng đối diện $\ce{Na+}$ và $\ce{Cl-}$ đối diện $\ce{Cl-}$.

Lực hút tĩnh điện biến thành lực đẩy ngay tại mặt trượt, và tinh thể tách ra dọc theo mặt đó. Đó là ý nghĩa của "giòn": vật liệu không biến dạng, nó nứt.

Trong đồng, các cation kim loại nằm trong một "biển" electron không định chỗ. Khi một lớp cation trượt đi, các electron chảy theo và tiếp tục giữ các lớp lại với nhau — không có vị trí nào biến thành lực đẩy. Vì thế kim loại dễ dát mỏng và dễ kéo sợi.

Cùng một tác động cơ học, hai mô hình liên kết cho hai kết cục ngược nhau — đây là ví dụ rõ nhất cho việc "cấu trúc quyết định tính chất".

Bẫy hay mất điểm — $\ce{NaCl}$ rắn không dẫn điện, dù nó gồm toàn ion. Có điện tích chưa đủ; phải có điện tích di chuyển được. Trong mạng rắn, ion bị khoá tại chỗ. Chỉ khi nóng chảy hoặc hoà tan thì chúng mới tự do và dung dịch mới dẫn điện.
Phải nhớ — Liên kết ion là lực hút tĩnh điện trong một mạng khổng lồ, không phải phân tử. Năng lượng mạng $\propto q_+q_-/(r_++r_-)$, và điện tích trội hơn bán kính. Giòn vì lớp trượt gây lực đẩy; dẫn điện chỉ khi ion di chuyển được.

Đọc xong rồi — làm thử ngay

Bài tập của chương Structure 2 — Models of Bonding and Structure gồm 14 câu trắc nghiệm và 5 đề tự luận, ra khó hơn đề thật 30–50%. Đáp án hiện ngay khi chọn, miễn phí.

Làm bài tập chương →