Mục lục bài họcĐang ở d07-b2
← AP Environmental Science
0/36 bài đã học xong
Chương 7 · Unit 7 — Atmospheric Pollution · Bài 2/4 của chương · bài 26/36 của AP Environmental Science

Photochemical Smog, Ozone Formation, and Thermal Inversion

Sương mù quang hoá, cơ chế tạo ozone và nghịch nhiệt
← Mục lục bài học
Lý thuyết · English

The photochemical chain

Ground-level ozone is built by sunlight acting on nitrogen oxides:

$$\text{NO}_2+\text{UV}\rightarrow\text{NO}+\text{O}$$$$\text{O}+\text{O}_2\rightarrow\text{O}_3$$$$\text{O}_3+\text{NO}\rightarrow\text{NO}_2+\text{O}_2$$

Left alone these three steps form a null cycle: ozone is made and destroyed at the same rate, and very little accumulates. Volatile organic compounds (VOCs) break the cycle. VOC radicals oxidize NO to $\text{NO}_2$ without consuming ozone, so the third step is bypassed and $\text{O}_3$ builds up through the afternoon.

Thermal inversion

Normally temperature falls with altitude (environmental lapse rate about $6{,}5°$C/km), so warm surface air is buoyant and rises, carrying pollutants upward. In a thermal inversion a layer of warm air sits above cooler surface air. Rising parcels become denser than their surroundings and stop, so the mixing height collapses. Emissions are unchanged, but the volume they dilute into shrinks — and concentration rises in proportion.

Giải thích tiếng Việt

Chuỗi quang hoá. $\text{NO}_2$ bị tia UV bẻ ra thành NO và một nguyên tử O; nguyên tử O đó gắn vào $\text{O}_2$ thành $\text{O}_3$; rồi $\text{O}_3$ gặp NO lại quay về $\text{NO}_2$. Ba bước ấy tự khép thành một vòng rỗng: tạo bao nhiêu phá bấy nhiêu, ozone gần như không tích lại.

VOC là kẻ cắt vòng. Gốc tự do từ VOC oxi hoá NO lên $\text{NO}_2$ mà không đụng tới ozone. Bước phá bị bỏ qua, nên $\text{O}_3$ dồn lên suốt buổi chiều và đạt đỉnh khoảng $14$–$16$ giờ, muộn hơn giờ cao điểm xe cộ vài tiếng.

Nghịch nhiệt (thermal inversion). Bình thường nhiệt độ giảm theo độ cao (gradient khoảng $6{,}5°$C/km), khối khí nóng ở mặt đất nhẹ hơn nên bốc lên và kéo ô nhiễm đi. Khi có một lớp khí ấm nằm đè lên trên lớp khí mát sát đất, khối khí bốc lên gặp chỗ ấm hơn thì nặng tương đối và dừng lại.

  • Phát thải không hề tăng — chỉ cái trần để pha loãng bị hạ xuống.
  • Nồng độ tỉ lệ nghịch với chiều cao lớp xáo trộn: trần tụt bốn lần thì nồng độ lên bốn lần.
  • Thung lũng, mùa đông, đêm quang mây lặng gió là điều kiện quen thuộc: Donora 1948, London 1952, Los Angeles và Mexico City.
CHUỖI TẠO O3 TẦNG THẤP — VÀ CHỖ VOC CHEN VÀO NO2 tia UV NO + O + O2 O3 O3 + NO → NO2 + O2 — vòng RỖNG: O3 vừa sinh ra đã bị NO phá VOC xăng bay hơi, sơn, cây VOC oxi hoá NO thành NO2 mà KHÔNG dùng tới O3 ⇒ vòng rỗng bị cắt ⇒ O3 tích lại suốt buổi chiều Bốn thứ phải có cùng lúc: NOx · VOC · nắng mạnh · không khí đứng yên. Thiếu một là không có sương mù quang hoá — đó là chỗ chính sách chen vào được. Nhịp trong ngày: NO đỉnh giờ cao điểm sáng · NO2 giữa buổi sáng · O3 đỉnh 14–16 giờ.
Mũi tên đứt là vòng rỗng. Nếu chỉ có $\text{NO}_x$ và nắng, ozone chạy vòng quanh mà không đầy lên. Ô màu vàng là chỗ VOC chen vào và cắt đường về. Vì thế một thành phố siết $\text{NO}_x$ nhưng thả nổi VOC vẫn có thể ô nhiễm ozone nặng — và ngược lại, cắt VOC ở vùng dư $\text{NO}_x$ đôi khi hạ ozone nhanh hơn cắt $\text{NO}_x$. Đề AP thích hỏi đúng chỗ “vì sao cắt cái này lại hiệu quả hơn cắt cái kia”.
NGHỊCH NHIỆT LÀM ĐẶC Ô NHIỄM BẰNG CÁCH HẠ TRẦN, KHÔNG PHẢI TĂNG THẢI NGÀY THƯỜNG km T °C T giảm đều theo độ cao khí bốc lên tự do ↑ ↑ ↑ lớp xáo trộn 1000 m PM2.5 = 30 µg/m³ NGÀY NGHỊCH NHIỆT T °C lớp ẤM nằm ĐÈ lên trên khí lên tới đây thì hết nổi lớp xáo trộn còn 200 m PM2.5 = 150 µg/m³ (gấp 5) cùng một lượng phát thải
Hai đồ thị này là cùng một thành phố, cùng một lượng khói. Trục ngang là nhiệt độ, trục đứng là độ cao. Bên trái đường nhiệt độ nghiêng về trái khi lên cao — khí nóng dưới đáy nổi lên được. Bên phải có một đoạn nhiệt độ tăng theo độ cao ở khoảng $200$ m: đó chính là cái nắp. Vì $30\times(1000/200)=150$, nồng độ tăng đúng năm lần dù không ai đốt thêm gì.
Ví dụ — nồng độ bụi khi trần xáo trộn tụt xuống

Một thành phố hình vuông $20$ km $\times$ $20$ km thải $1{,}2\times10^{4}$ kg $\text{PM}_{2.5}$ mỗi ngày. Coi không khí trên thành phố là một hộp kín, không có gió mang đi.

(a) Tính nồng độ trung bình ngày khi lớp xáo trộn cao $1000$ m.

(b) Tính lại khi nghịch nhiệt kéo lớp xáo trộn xuống còn $200$ m, và so với ngưỡng $24$ giờ là $35\ \mu\text{g/m}^3$.

Giải.

(a) Thể tích hộp: cạnh $20$ km $=2{,}0\times10^{4}$ m.

$$V=(2{,}0\times10^{4})^2\times1000=4{,}0\times10^{11}\ \text{m}^3$$

Khối lượng đổi sang microgram: $1{,}2\times10^{4}$ kg $=1{,}2\times10^{7}$ g $=1{,}2\times10^{13}\ \mu$g.

$$C=\frac{1{,}2\times10^{13}}{4{,}0\times10^{11}}=30\ \mu\text{g/m}^3$$

(b) Chỉ chiều cao đổi, diện tích giữ nguyên, nên thể tích nhỏ đi đúng $1000/200=5$ lần:

$$C'=30\times5=150\ \mu\text{g/m}^3$$

Con số này gấp hơn bốn lần ngưỡng $35\ \mu\text{g/m}^3$. Thông điệp của phép tính: một đợt nghịch nhiệt kéo dài ba ngày có thể đẩy một thành phố “đạt chuẩn” sang mức nguy hại mà không cần thêm một ống khói nào.

Bẫy hay mất điểm — Nhiều bài viết nghịch nhiệt “làm tăng lượng ô nhiễm” — đó là câu bị trừ điểm, vì lượng phát thải không đổi, chỉ nồng độ đổi. Cách chặn: mỗi lần nhắc tới nghịch nhiệt, viết kèm cụm “lớp xáo trộn mỏng đi nên cùng lượng thải bị nhốt trong thể tích nhỏ hơn”. Bẫy thứ hai: nhớ nhầm chiều, tưởng nghịch nhiệt là mát nằm trên ấm. Neo bằng hình: lớp ấm luôn là cái nắp ở trên.
Phải nhớ — Sương mù quang hoá cần đủ bốn thứ: $\text{NO}_x$, VOC, nắng mạnh và không khí đứng. Nghịch nhiệt không tạo ra chất ô nhiễm nào — nó chỉ hạ trần pha loãng, và nồng độ tỉ lệ nghịch với chiều cao lớp xáo trộn.

Đọc xong rồi — làm thử ngay

Bài tập của chương Unit 7 — Atmospheric Pollution gồm 14 câu trắc nghiệm và 4 đề tự luận. Đáp án hiện ngay khi chọn, miễn phí.

Làm bài tập chương →