Mục lục bài họcĐang ở d02-b4
Unstated Assumptions: The Link Between Claim and Evidence
Why evidence sometimes proves nothing
Between a claim and the evidence for it there is always a hidden step: the assumption that this kind of evidence counts for this kind of claim. Logicians call it the warrant.
- Claim: the new bus route should be cancelled.
- Evidence: it carries eleven passengers a day.
- Assumption: a public service should be judged by ridership.
The evidence is not in dispute. The assumption is — and that is where the real argument lives. Someone who believes a bus route should be judged by whether it reaches people with no alternative will look at the same eleven passengers and reach the opposite conclusion.
Commentary is the warrant made visible
This is the most useful thing to know about the essays. Students are told "add commentary" and produce restatement. Commentary is not restatement; it is the sentence that says why this evidence supports this claim — that is, the assumption written out.
Test your own paragraph: cover the evidence and read claim then commentary. If the commentary still makes sense on its own, it is probably restatement. Real commentary refers to a specific feature of the evidence and explains what makes that feature count.
Assumptions on the multiple-choice section
Questions like "the argument in lines 20–28 depends on which of the following assumptions?" are asking for the warrant. Method: state the conclusion, state the evidence, then ask what would have to be true for that evidence to matter. The answer is usually the option that, if false, would collapse the argument — so test each option by negating it.
Vì sao có lúc bằng chứng chẳng chứng minh được gì. Giữa luận điểm và bằng chứng luôn có một bậc thang giấu: giả định rằng loại bằng chứng này có giá trị cho loại luận điểm kia. Sách logic gọi đó là warrant.
- Luận điểm: nên bỏ tuyến xe buýt mới.
- Bằng chứng: mỗi ngày chỉ có mười một khách.
- Giả định: một dịch vụ công phải được đánh giá bằng lượng khách.
Bằng chứng thì không ai cãi. Cái bị cãi là giả định — và cuộc tranh luận thật nằm đúng ở đó. Người tin rằng tuyến buýt phải được đánh giá bằng việc nó có tới được những người không còn lựa chọn nào khác hay không sẽ nhìn đúng mười một hành khách ấy và kết luận ngược lại.
Bình luận chính là giả định được viết ra. Đây là điều hữu ích nhất cho ba bài luận. Học sinh được bảo “thêm bình luận đi” rồi viết ra một câu nhắc lại bằng chứng. Nhắc lại không phải bình luận. Bình luận là câu nói rõ vì sao bằng chứng này đỡ được luận điểm này — tức là giả định được nói thành lời.
Phép thử nhanh cho đoạn của bạn: che phần bằng chứng đi, đọc liền luận điểm rồi tới bình luận. Nếu câu bình luận vẫn xuôi tai khi đứng một mình thì gần như chắc nó chỉ là nhắc lại. Bình luận thật luôn bám vào một chi tiết cụ thể của bằng chứng và giải thích vì sao chi tiết đó có giá trị.
Sang phần trắc nghiệm: câu hỏi kiểu “lập luận ở dòng 20–28 dựa trên giả định nào sau đây?” chính là hỏi warrant. Cách làm: nói ra kết luận, nói ra bằng chứng, rồi hỏi điều gì phải đúng thì bằng chứng ấy mới có nghĩa. Đáp án thường là phương án mà nếu phủ định nó, cả lập luận sụp — nên hãy thử phủ định từng phương án.
Một xã luận lập luận: trường nên bỏ bài tập về nhà ở bậc tiểu học, vì một khảo sát cho thấy học sinh tiểu học làm bài về nhà không đạt điểm kiểm tra cao hơn nhóm không làm. Lập luận này dựa trên giả định nào? Và làm sao kiểm?
Bước 1 — tách rõ hai vế. Kết luận: bỏ bài tập về nhà. Bằng chứng: điểm kiểm tra hai nhóm ngang nhau.
Bước 2 — hỏi: cái gì phải đúng thì hai vế mới nối được? Phải đúng rằng điểm kiểm tra là thước đo đủ cho giá trị của bài tập về nhà.
Bước 3 — phủ định giả định đó và xem chuyện gì xảy ra. Giả sử điểm kiểm tra không phải thước đo đủ — bài tập về nhà còn dạy thói quen tự học, khả năng ngồi yên với một việc khó, và cho phụ huynh thấy con đang học gì. Nếu vậy, hai nhóm điểm ngang nhau không nói gì về việc nên bỏ hay không. Lập luận sụp. Vậy đó đúng là giả định mà lập luận đang tựa vào.
Bước 4 — thử một phương án nhiễu điển hình: “giả định rằng học sinh tiểu học không thích làm bài về nhà”. Phủ định nó — cho rằng học sinh rất thích làm bài về nhà — lập luận vẫn đứng nguyên, vì nó dựa trên điểm số chứ không dựa trên sở thích. Phủ định mà lập luận không suy suyển thì đó không phải giả định của nó.
Điều rút ra để viết bài: nếu bạn định phản bác xã luận này, đừng cãi con số. Hãy tấn công thước đo: đề nghị một tiêu chí khác và cho biết vì sao tiêu chí đó phù hợp hơn với thứ mà tiểu học nhắm tới. Đánh vào giả định gần như luôn mạnh hơn đánh vào dữ liệu.
Đọc xong rồi — làm thử ngay
Bài tập của chương Unit 2 — Claims, Evidence and Commentary gồm 14 câu trắc nghiệm và 4 đề tự luận. Đáp án hiện ngay khi chọn, miễn phí.